📱 Gọi 0766668966
– Để mua Thiết bị điện Giá sỉ Tốt nhất Miền Bắc
🔗 https://dulich.nao.vn/nhat-ky-du-lich-noi-nho-mang-ten-bangkok.html?kd=binh
Tạm biệt Khaosan, mình về lại Pratunam và hội ngộ gia đình nhà Cáo. Sau 1 ngày xa cách dường như tình cảm được vun bồi thêm ít nhiều. Cáo hí hửng khoe chiến công rà soát từng ngõ ngách của Platinum. Con bé em còn đem từng món đồ một ra bắt mình đoán giá. Bữa ăn hoành tráng ở Yum Saap tiếp thêm sức cho hành trình mua sắm.
Tiệm ăn Yumsaap
Giá cả cũng phải chăng
Món ăn mình ưa thích nhất ở Thái
Mình lúc này cũng lao vào kiếm quà cáp mang về nhà. Cáo dẫn đến Naraya – quầy túi nổi tiếng ở Thái. Đủ loại túi từ bé đến lớn và giá cả cũng hợp túi tiền. Thế là cả bọn nhào vô chọn lựa.
Sau khi rinh một đống hàng từ Naraya, tứ cô nương lại lượn sang Big C rinh một mớ dầu gội, dầu xả về cho thỏa chí.
Lựa chọn chán chê, 4 người về nhà khi chuông gõ 10 tiếng. Khi đi ngang khu vực gần Bayok, thấy quầy áo Thái mình bảo Cáo về trước, còn mình nhào xuống chọn quà cho thằng em trai yêu dấu. Chọn lựa mãi mê đến khi cầm được 2 cái áo với màu dạ quang sặc sỡ trong tay bước đi được vài bước thì mới sực nhớ ra mình không biết đường về nhà.
Gần nửa khuya và mình bị lạc. Đúng là lần đầu tiên trong đời.
Chợ về khuya vẫn còn sôi nổi. Mình chạy đến hỏi mấy chú xe ôm thì họ bảo để họ chở về cho 20 baht thôi. Mình lắc đầu. Họ bảo 10 baht. Mình cũng lắc đầu. Không phải vì tiếc tiền mà vì sợ. Thế rồi, được sự chỉ dẫn nhiệt tình của các chú xe ôm dọc đường. Mình cũng lần mò về gần khách sạn. Đến một góc quẹo tối, lại nhớ lời người bạn (lại người bạn ấy) cẩn thận “những con hẻm”. Mình bắt đầu hoảng lên và chạy ùa đến 2 chú tuktuk gần đó. Cứ luôn miệng hỏi Soi 15 rồi Myhotel mà không chịu ngẩng đầu lên để nhìn tấm đèn Neon nhấp nhá 2 chữ Myhotel to đùng. Hai chú chỉ vào đó rồi cười cho mình 1 trận. Lúc đó không thấy nhục là gì nhưng về đến phòng, kể cho Cáo nghe thì thấy mình còn nhát gan quá thể. Thì ra, sau bao nhiêu chuyện, lá gan của 1 người cũng chưa thoát khỏi nỗi sợ hãi của chính bản thân mình.
Gia đình Cáo quyết định đi chợ trái cây lúc 11h đêm mà không ngờ nó lại xa đến 20km. Lúc xuống đường hỏi tuktuk thì ai cũng cản mà đám quỹ cứ nằng nặc đi vì cứ đinh ninh trong đầu là khoảng 5 – 6km. Đến lúc chú bảo vệ trong khách sạn giải thích rõ ràng về độ xa và sự nguy hiểm thì 4 cái miệng mới thôi cãi bướng. Không đi chợ à. Thế lại đi massage. Chú bảo vệ hộ tống ra đầu đường. 3 cô nương hí hửng đi thư giãn (dì Cáo do tuổi già sức yếu nên đi ngủ trước lấy hơi). Lại không gian âm u và tiếng nhạc du dương, lại vụ cởi đồ với những bức màn bao vây tứ phía (ai đọc mà không hiểu chắc hiểu lầm chết Ven luôn). Mình thì có kinh nghiệm rồi. Cứ nằm đó mà relax thôi. Trong bụng đang nghĩ không biết bên kia chị em Cáo thế nào nhỉ? Cũng chẳng nghe bên kia hó hé gì. Chắc cũng… relax như mình. 1 tiếng thư giãn trôi qua. 3 cô nương tính tiền rồi bước ra đường với con hẻm tối và dài thăm thẳm. Thôi kệ. Cũng không xa lắm. Chắc cũng chẳng sao đâu. Bất chợt chiếc xe tuk tuk của khách sạn trờ đến và anh bảo vệ kiêm luôn tài xế ngoắc tay ý bảo lên xe. Thì ra anh sợ 3 cô nương gặp nguy hiểm nên cố tình dong xe ra đón. Kì này không chỉ con bé em mà cả 3 đều đồng thanh: “You’re my hero”.
Lại thêm một điểm sáng cuối ngày. Bangkok quả thật có quá nhiều cái lần đầu tiên.
8 giờ sáng ngày 19.07.2011
Ngày cuối cùng ở Bangkok, mình cho phép bản thân ngủ nướng. Gia đình Cáo giờ chắc đang chầu trực ở chợ trái cây Pratunam cách khách sạn không xa. Cáo gọi về bảo nếu không có kế hoạch gì thì đợi Cáo về ăn sáng rồi lại dạo Pratinum tiếp (Con bạn mình đúng là tín đồ shopping). Mình lẹ làng: “Tao có kế hoạch rồi”.
Thế là lon ton xuống đại sảnh thưởng thức bữa ăn sáng hoành tráng cuối cùng của Myhotel. Hôm nay mình cố tình ăn cho đã, ăn cho hết số tiền mình đã góp vô đây nhưng nhìn đi nhìn lại thấy có mình ngồi cầm dao cầm nĩa xỉa tới xỉa lui. Kem chống nhục cũng mất đi tác dụng, thế là lẹ làng ôm ba lô dọt lẹ. Quay lại con kênh đen đen hôm qua, đặt chân lên Pratunam Pier lại nhớ cái cảm giác lâng lâng vụ làm “công chúa”. Nhưng hôm nay mặc quần cái bang, chó táp 7 ngày chưa tới nên quên vụ kia đi. Tự thân mà vận động. Hỏi đi hỏi lại mấy lần cho chắc, dẫu chắc rằng hôm qua đi ngang đã thấy tấm bảng đề “Jim Thompson House”. Và thế là a lê hấp đi thôi.
Một lần nữa mình lại gặp may mắn. Chỉ mất có 7baht và 10 phút mình đã di chuyển đến Jim Thompson House trong khi giao thông BK rơi vào giờ cao điểm. Ở BK có cái làm mình sợ là di chuyển bằng taxi hay tuk tuk với những bác tài xấu bụng cố tình làm giá thật cao. Nhưng ở Bk lại có một phương tiện khác, đơn sơ hơn, kém vệ sinh hơn nhưng gần gũi hơn, hợp túi tiền hơn. Cứ mỗi lần nhớ về Bk, mình lại nhớ “con kênh đen đen” và những tấm bạt căng lên khi thuyền di chuyển. Và nhớ cả cái màu áo xanh và cái túi ngang bụng màu vàng của những anh chàng soát vé nhanh nhẹn, thoăn thoắt mỗi khi thuyền cập vào những bờ gỗ không ngừng run lên bần bật dưới bước chân người.
Jim Thompson House đón mình bằng khu vườn xanh mát và bình yên. Chỉ lác đác vài du khách phương Tây chỉ riêng mình là dân Châu Á. Đến khu bán vé, hí hửng khi nhận ra du khách dưới 25 tuổi được giảm 50%, mình lôi liền cái passport ra và chỉ vào năm sinh “Em mới 24 tuổi”. 50 baht được giảm không đáng là bao nhưng mình xem đó như một ưu đãi của Bangkok. Lại thêm 1 du khách Châu Á khác, ông ấy đến từ Nhật Bản và được ưu tiên một hướng dẫn viên nói tiếng Nhật hẳn hòi. Còn mình lại được xếp vào Group B với tất cả du khách khi sinh ra đã nói tiếng Anh. Ngẫm nghĩ trong đầu “Ở Hoàng Cung có hẳn bản đồ bằng tiếng Trung. Đến đây cho hẳn HDV bằng tiếng Nhật. Trong khi Việt Nam nằm kế Thái Lan mà không có gì dành riêng cho tiếng Việt nhỉ?”. Ôi thật là 1 câu hỏi lớn không lời đáp.
Vườn Jim Thompson là một trong những công trình kiến trúc mang đậm chất Thái được xây dựng và hoàn thành vào năm 1956 bởi một doanh nhân người Mỹ tên là Jim Thompson. Công trình này là một đóng góp tiêu biểu của vị doanh nhân này trong việc giữ gìn và quảng bá ngành lụa truyền thống Thái Lan cùng với việc giới thiệu phong cách kiến trúc cổ truyền bản địa.
Từ khu nhà gỗ mang phong cách Thái
Đến khu vườn mát rượi đầy bóng cây
Đến quầy quảng bá ngành lụa truyền thống
Jim Thompson mất tích tại Malaysia vào năm 1967 nhưng ông để lại cho người Thái một di sản tuyệt vời.
Vì thời gian hạn hẹp, mình xin phép được kết thúc chuyến tham quan sớm. Chị hướng dẫn viên đã nhiệt tình cho rút ngắn chương trình từ 45p xuống còn 30p để cho mình có dịp tham quan hết những điểm cần thiết trong chương trình.
“Đầy là điểm tham quan cuối cùng. Bạn có thể ra sân bay”.
Nụ cười Thái lại lan tỏa trong không gian và thấm vào tim, vào óc.
Quay lại sân bay Survarnabhumi khi trời vừa đứng nắng. Mới đặt cái ba lô xuống nền gạch bóng nhoáng, thì điện thoại mẹ lại vang lên: ” Chuẩn bị về chưa con?”
Bất giác nhận ra chút nuối tiếc, chút hụt hẫng khi sắp phải xa cái gì mới kịp làm quen.
Nơi ấy mình đã từng vội vã
Và trước mắt là thực tại. Ta phải trở về.
Bangkok quả thật có quá nhiều cái lần đầu tiên. Tất cả họp thành 1 nỗi nhớ quay quắt không nguôi. Có ai hỏi đó là nỗi nhớ gì? Mình chỉ biết kể 1 câu chuyện dài 13 phần và điều cuối cùng có thể nói Nỗi nhớ mang tên Bangkok?
(Blogdulich.vn)
📱 Gọi 0766668966
– Để mua Thiết bị điện Giá sỉ Tốt nhất Miền Bắc
🔗 https://dulich.nao.vn/nhat-ky-du-lich-noi-nho-mang-ten-bangkok.html?kd=binh
Bài viết: Nhật ký du lịch – Nỗi nhớ mang tên Bangkok (https://dulich.nao.vn/nhat-ky-du-lich-noi-nho-mang-ten-bangkok.html) được biên tập bởi công sức của BTV Du lịch nào! (https://dulich.nao.vn). Vui lòng liên kết tới web của chúng tôi khi tái sử dụng thông tin. Chân thành cảm ơn.

