Travel News:

Tiền Giang

Tỉnh nằm ở Đồng bằng . giáp Đông, giáp tỉnh , giáp tỉnh , Vĩnh Long, giáp tỉnh . ..

: 073

số : 63

: có 10 đơn vị hành chính gồm 1 thành phố loại 2 (thành phố Mỹ Tho), 1 thị xã (Thị xã Gò Công) và 8 huyện (Huyện Cái Bè, Huyện Gò Công Đông, Huyện Gò Công Tây, Huyện Chợ Gạo, Huyện Châu Thành, Huyện Tân Phước, Huyện Cai Lậy, Huyện Tân Phú Đông).

Để đảm bảo trong những trường hợp bị cướp hoặc khủng bố, trước khi đi bạn nên chuẩn bị sẵn những kỹ năng tự vệ bằng cách tự học Vịnh Xuân Quyền miễn phí online.


mang tính chất nội chí tuyến – cận xích đạo và nhiệt đới gió mùa nên nhiệt độ bình quân và nóng quanh năm. Nhiệt độ bình quân trong năm là 27 – 27,9oC; tổng tích ôn cả năm 10.183oC/năm.
Có 2 mùa : Mùa khô từ tháng 12 năm trước đến tháng 4 năm sau ; mùa mưa từ tháng 5 đến tháng 11 (thường có hạn Bà chằng vào tháng 7, tháng 8).
nằm trong dãy ít mưa, lượng mưa trung bình 1.210 – 1.424mm/năm và phân bố ít dần từ bắc xuống nam, từ tây sang đông; Độ ẩm trung bình 80 – 85%.
Gió : có 2 hướng chính là (mùa khô) và Tây nam (mùa mưa); tốc độ trung bình 2,5 – 6m/s.


Tổng quan về xưa
Nằm ở Hạ lưu sông Tiền (một nhánh lớn của ), tỉnh có quá trình hình thành và phát triển về địa chất tương tự như Nam bộ, với 3 thời kỳ chính: Paleozoi muộn (Cổ sinh muộn), Mesozoi (Trung sinh) và Kainozoi (Tân sinh).
Vào cuối Kainozoi, do hoạt động Tân kiến tạo, vỏ đất ở bị nứt nẻ ở nhiều nơi, sụt lún làm chênh lệch các lớp đá. Hậu quả của chuyển động này là hai khối được nâng lên. Ở , có khối nâng Nam Trung bộ. Ở , có khối nâng Đông . Giữa hai khối nâng là khối sụt, gồm những trũng rộng lớn. và những phụ lưu của nó chảy qua đây, mang theo các vật liệu bùn, sét, cát lấp đầy các trũng để hoàn thành lớp trầm tích Plio-Pleistoxen cách nay khoảng 700.000 năm.
Sau đó diễn ra các giai đoạn tiến và lùi. Cách ngày nay khoảng 6.000 năm, có đợt tiến, làm cô lập các giồng . Di tích còn lại là giồng Tân Hiệp (huyện Châu Thành).
Cách nay khoảng 5.000 năm có hiện tượng lùi. Mực nước rút dần. Trong khoảng 4.000 năm đến 2.700 năm cách ngày nay, dao động khá rõ rệt, các cồn cát duyên hải lộ hẳn ra khỏi mặt nước, các thảm thực vật khá đa dạng và động vật giàu lượng loại. Do tác động của sóng và dòng hải lưu, các đống sò điệp tụ lại các cồn mới nổi lên. Khảo cổ học đã phát hiện tại huyện Cai Lậy các vỉa sò điệp, dấu vết của bờ xưa.
Từ khoảng 2.700 năm trước, vùng đi vào thế ổn định.Vào khoảng trước hoặc đầu Công Nguyên (trên dưới 2.000 năm trước), những người đầu tiên đã đến vùng châu thổ , trong đó có để sinh sống.
Đây là các tộc người Indonésien, người Nam Á hải đảo, thuộc vùng châu Á gió mùa, có cùng nguồn gốc với một số tộc người ở Tây Nguyên – .
Địa bàn cư trú chính của họ là vùng châu thổ , gồm một phần của miền Đông Nam bộ, một phần nhỏ Nam , ven vịnh bán đảo Mã Lai. Họ lập nên nhà nước cổ đại đầu tiên ở Đông Nam Á đất liền, đó là vương quốc Phù Nam.
Tỉnh vào những thế kỷ đầu Công Nguyên thuộc vương quốc Phù Nam. Định chế chính trị ban đầu của Phù Nam còn mang nhiều tính chất thị tộc. Triều đại thứ nhất theo truyền thuyết là sự kết hợp giữa hai thị tộc: Mặt trăng của Liễu Diệp và Mặt trời của Hỗn Điền. Dần dần xã hội có sự phân cực giữa các tầng lớp nông dân, thợ thủ công và thương nhân. Tầng lớp tăng lữ là chỗ dựa của triều đình Phù Nam. Theo Lương Thư, tộc người Phù Nam nguyên là “sống trần truồng, xăm mình, tóc buông xuống lưng, không biết đến y phục, cả trên lẫn phía dưới”. Cho đến đầu thế kỷ thứ III “họ vẫn trần truồng” trừ phụ nữ đã biết mặc áo đơn sơ, làm bằng một tấm vải có lỗ để chui đầu. Về sau, “đàn ông đóng khố, con nhà quyền quý làm khố bằng gấm”. Khi thiết triều, vua ngồi nghiêng một bên “chân phải co lên, chân trái buông xuống đất”.
Người Phù Nam chịu ảnh hưởng của Ấn Độ giáo và , hai tôn giáo được truyền bá dưới dạng tín ngưỡng dân gian và trong hình thức định chế hóa (đền thờ, stupa, cung đình…).
Xã hội Phù Nam có các tầng lớp nông dân, thợ thủ công, thương nhân và giới tăng lữ.
Người Phù Nam có chữ viết. Các minh văn ở Gò Xoài (ấp Bình Tả, xã Đức Hòa Hạ, huyện Đức Hòa, tỉnh ) và minh văn ở Gò Thành (xã Tân Thuận Bình, huyện Chợ Gạo, tỉnh ) cho thấy minh văn được viết bằng ngôn ngữ Pali lai (Hybrid-Pali), có dấu vết Sanskrit và bằng một thứ văn tự Deccan (Nam Ấn).
Phù Nam được coi là cường quốc thương nghiệp. Từ giữa thế kỷ thứ III, Phù Nam khống chế nền thương nghiệp hàng hải ở Đông Nam Á và bành trướng lãnh thổ, đem quân đi chinh phục hơn “10 vương quốc” làm phiên thuộc, trong đó có Lâm Ấp.
Nền thương nghiệp phát triển và sự bành trướng nhanh chóng về lãnh thổ của Phù Nam đã dẫn đến việc các tiểu vương ở xa dựa vào các thương nhân giàu có để củng cố thế lực tạo ra nạn cát cứ, khiến cho Phù Nam bước vào thời kỳ suy thoái từ giữa thế kỷ thứ VI, hoàn toàn sụp đổ vào khoảng thế kỷ thứ VII. Vùng châu thổ thuộc Phù Nam khi đó trở nên hoang vu.
Người Chân Lạp trước sự bành trướng của đế quốc Khmer đã đến vùng , vùng rìa của Thủy Chân Lạp, gần như hoang vu, dân cư rất thưa thớt.
Một số di tích của người Phù Nam tại Tiền Giang được người Khmer sử dụng, nhưng hầu hết bị phá bỏ. Có lẽ do chiến tranh kéo dài nhiều thập kỷ giữa hai vương quốc ở giai đoạn Phù Nam suy tàn, người Chân Lạp đã phá bỏ các vết tích của người Phù Nam, vì thế nhiều kiến trúc lớn đã hoàn toàn sụp đổ.
Do dân số quá ít, kỹ thuật canh tác lạc hậu, lại sống trên một khắc nghiệt “dưới sông sấu lội, trên rừng cọp đua”, người Chân Lạp chưa tạo được dấu ấn đậm nét trên sông Tiền.
Vào đầu thế kỷ XVII, Jayajettha II lên ngôi ở Chân Lạp. Để chấm dứt việc thuần phục nước Xiêm, ông tìm đến chúa Nguyễn tạo ra một thế lực và liên minh mới đối trọng với nước Xiêm qua cuộc hôn nhân với công chúa Ngọc Vạn.
Nhờ sự hỗ trợ của chúa Nguyễn, Batom Reachea trở thành vua Chân Lạp. Trong lúc châu thổ gần như hoang vu, Batom Reachea cho người Việt định cư, được quyền sở hữu đất đai mà người Việt khai phá.
Từ thế kỷ XVII, vùng Tiền Giang được người Việt, từ miền Trung và miền Bắc, trong đó phần lớn là từ vùng Ngũ Quảng, đến khai hoang và định cư.
vùng Tiền Giang của 16 thế kỷ sau Công Nguyên vẫn còn ẩn giấu trong lòng đất Tiền Giang. Những cố gắng của ngành khảo cổ học trong việc khảo sát, khai quật một số di tích khảo cổ trong những năm 80, 90 của thế kỷ XX, mới cung cấp được một số tư liệu quí, nhưng còn ít ỏi về các nền cổ tại Tiền Giang.


Vào năm 1679, một nhóm khoảng ba ngàn người Minh Hương do tướng Dương Ngạn Địch nhà Minh Trung quốc không thuần phục nhà Thanh được Chúa Nguyễn cho định cư mới này. Về sau lưu dân miền Bắc (chủ yếu là người Thanh Hóa; Nghệ An) bắt đầu di dân vào đây lập nghiệp (như vậy là người Tiền Giang có nguồn gốc từ và người miền Bắc đó).
Vào thế kỷ 17, Mỹ Tho đã trở thành một trong hai thương mại lớn nhất Nam Bộ lúc bấy giờ (cái kia là Gia Định – Sài gòn). Đến năm 1785, quân Xiêm đã tràn sang và biến nơi đây thành bãi chiến trường. Phố xá bị tàn phá, của cải bị cướp bóc nên Mỹ Tho đại phố trở nên tiêu điều. Cũng năm này Người anh Hùng áo vải Tây Sơn Nguyễn Huệ đã dẫn quân đại phá quân Xiêm tại Trận đánh Rạch Rầm Xoài Mút.
Năm Minh Mạng thứ 13 (1832) lập tỉnh Định Tường; một trong 6 tỉnh của Nam Kỳ (Nam Kỳ lục tỉnh).
Khi giặc Pháp xâm lược Nam Kỳ, những người con Định Tường kiên trung đã nhất tề đứng lên chống quân cướp nước, thà chết chứ không chịu cuối đầu làm nô lệ như anh hùng Trương Định, Thủ Khoa Huân, …
Theo Hiệp ước Nhâm Tuất năm 1862, Định Tường cùng với Biên Hòa và Gia Định bị cắt nhượng cho Pháp. Năm 1876, tỉnh Định Tường bị Pháp giải thể và biến thành 2 tiểu khu và sau này trở thành 2 tỉnh Mỹ Tho và Gò Công.

(Dulichbui.org)

Bài viết Tiền Giang ( http://dulich.nao.vn/tien-giang.html ) được sưu tầm bởi Du lịch nào! (http://dulich.nao.vn). Xin vui lòng giữ nguồn khi tái sử dụng thông tin. Chân thành cảm ơn.

Leave a Reply

Submit Comment

css.php